

“Mộ này sau khi táng chủ về phát tài đinh, nhưng có hai người con gái và một người con trai bị câm.“
Hình 56, sơn Quí hướng Đinh, lập vào vận 5.
Cuộc đất này thủy theo phương Tốn tới phương Đoài rồi đi mất, phương Đoài có ngọn núi đỉnh nhọn.
Chương Trọng Sơn viết:
Mộ này sau khi táng chủ về phát tài đinh, nhưng có hai người con gái và một người con trai bị câm.
Thẩm Trúc Nhưng chú:
Hai người con gái câm vì phương Đoài có ngọn núi nhọn. Đoài là lời qua tiếng lại thị phi, song Thất tới Đoài, Đoài là thiếu nữ cho nên chủ về hai người con gái bị câm. Một người con trai bị câm vì bát tới Cấn, Cấn là thiếu nam, cho nên chủ về một người con trai bị câm. Phát tài đinh vì vượng sơn vượng hướng, ở hướng có thủy.
Tắc Tiên giảỉ thích:
Trước có thuật một cuộc cùng vận Quí Đinh, phương Đoài bế tắc nên cũng bị câm, có thủy cũng đều có lợi. Do đó nên kỵ sự bế tắc của phục ngâm, Lý Khí dựa vào hình thế Loan Đầu làm tượng, rõ được điều này thì phương nào trong bát quốc phạm phục ngâm nên bỏ đi!
Vả lại phương Tốn đều là Nhất Tứ đồng cung, và thủy thổ tương khắc. Mộ của họ Thi vì Tiết Hiếu Phường nhô cao cho nên không xuất hiện người có học; còn mộ của họ Hoa được ngọn núi đỉnh nhọn bên ngoài thủy, là chuẩn mực để đổ đạt khoa bảng, làm quan tới tam phẩm.
Bạch Hạc Minh giải thích:
Trạch này Ngũ Hoàng lại là vượng tài, nhưng một khi bước qua vận 6 thì tài nguyên đại bại. Do các phương Tốn, Ly, Khôn thấy thủy, mà thủy suy tử loại đắc lực và phương Đoài có núi nhưng thủy đi mất nên sức mạnh của cát thủy đã quá yếu.
Vận 6 bình bình vi phi tinh ở phương Cấn là Lục mà lại không có sông nước.
Vận 7 đại phát về quan hình pháp tước vị tới tam phẩm; do song thất tới Đoài, mà thủy lại uốn khúc quanh co mà đi. Đây là cách phối hợp thủy pháp để đoán định!
Bạch Hạc Minh giải thích:
Trạch này Nhất Tứ đồng cung ở phương Tốn, chủ phát về đỗ đạt khoa bảng. Xem cuộc thứ 18 phương Tốn cung Nhất Tứ đồng cung nhưng lại không phát về đã đạt khoa cử, tại sao lại có sự khác biệt như vậy?
Nguyên do là cuộc này phương Tốn gặp núi cao đỉnh nhọn, sao Văn Xương (Tứ Lục) thấy núi cao đỉnh nhọn là tượng văn bút nổi tiếng.